Memoir Là Gì

  -  
This book was very detailed and parts were very interesting. There were so many names that it was hard lớn keep traông xã of who was who, not to mention that I'm not as familiar with Vietnamese names so they didn't flow naturally for me. Bui Tin has a very interesting expertise & insider information. I enjoyed this book (mostly) và would recommkết thúc it to lớn anyone interested in Vietnamese Cold War politics. This book was very detailed & parts were very interesting. There were so many names that it was hard to keep trachồng of who was who, not to mention that I"m not as familiar with Vietnamese names so they didn"t flow naturally for me. Bui Tin has a very interesting expertise and insider information. I enjoyed this book (mostly) & would recommover it lớn anyone interested in Vietnamese Cold War politics. ...more


Bạn đang xem: Memoir là gì

*

This is not a great read. The second half (after the fall of Saigon) is all about the ins and outs of Hanoi palace politics, typical Stalinist Bolshevik infighting & doublecrossing in the name of the Revolution. It is enjoyable only for the most dedicated. Nevertheless, the book is worth reading for the inside look at the North Vietnamese conquest of the South. The author joined the Party at the age of 19 lớn fight the French, rose to lớn the rank of colonel, then moved over to lớn journalism. In that This is not a great read. The second half (after the fall of Saigon) is all about the ins & outs of Hanoi palace politics, typical Stalinist Bolshevik infighting và doublecrossing in the name of the Revolution. It is enjoyable only for the most dedicated. Nevertheless, the book is worth reading for the inside look at the North Vietnamese conquest of the South. The author joined the Party at the age of 19 lớn fight the French, rose khổng lồ the rank of colonel, then moved over lớn journalism. In that capathành phố he was in on the surrender in Saigon in 1975. He continued as loyal Party thành viên and journal editor until he finally got fed up with the self-serving hypocrisy of the Communist regime & wangled for himself an educational trip lớn France, from which he did not return so that from there he could "play a part in rescuing Vietphái mạnh from its misery và isolation."His narrative makes it clear that the antiwar verities one heard in the US in the 60s and 70s were lies. The North Vietnamese Communists were not simple nationalists, they were thoroughgoing Maoists bent on the elimination of class enemies. The secret police hauled off "revisionists," i.e. educated people. Under the guidance of Chinese advisors, all except peasants and Party members were subject lớn brutal persecution, with the brisk use of firing squads for those condemned by a show of hands at moông xã trials. Even Party members were condemned if they were landlords--being necessarily class enemies, they were denounced for attempting to lớn infiltrate và betray the Party. Even if they had supported the Revolution & sheltered its fighters, they were shot with the rest. The Government wanted their land. About 10,000 in all were killed in the 1950s, and "amuốn the masses, the rights of freedom và democracy were obliterated." To their credit, the Communists did not repeat this bloodletting after the conquest of the South, satisfying themselves with "re-education camps" that were at least survivable. Perhaps they had mellowed, or perhaps they observed that the masscacre they perpetrated in Hue during the Tet offensive in 1968 did not bởi them any good. Tin does not seem khổng lồ be able bring himself to lớn blame Ho Chi Minc for the atrocities. Surely dear Uncle Ho would not have permitted the harsh conditions in the re-ed camps!Tin relates that the North sent only a few battalions south before 1964; they didn"t decide to lớn intervene until after the assassination of Diem in 63. He describes the great losses they suffered in the Tet offensive sầu in 68, whose damage in the South was helpfully exaggerated by the US press. The North did not recover militarily until 1970, but "continued to manipulate public opinion in the United States" to their advantage. The 1975 chiến dịch of conquest was pressed trang chính only after it became clear that the US would not interfere.Tin seems lớn bear little animus towards the US (lượt thích most Vietnamese, it seems, to their credit). He criticizes the South for relying on American aid, but also notes the great material aid the North received from Trung Quốc. He criticizes the Americans for "destroying old traditional values." It seems lớn me that the Communists did a pretty thoroughgoing job of destroying them themselves.In old age, Tin grew disillusioned with the Party. He complains about the corruption, the hypcrisy in presenting the "Communist Line" to lớn the people, & the ignorance và pig-headedness of some high officials without education but with impeccable peasant class origins. One senses that Tin really absorbed a good French education in the colonial period, despite his dedication to the Revolution. Finally, he saw the thickheadedness the Party leaders showed in not understanding the implications of the 1989 revolutions in Europe. Even Tin"s own son had fled as a boat person. Finally, Tin could stvà it no longer & engineered his own escape. ...more


Xem thêm: Journals Là Gì - Cách Viết Journal

*



Xem thêm: Giá, Biểu Đồ, Vốn Hóa Thị Trường Của Binance Coin Là Gì, Binance Là Gì

This Review has been hidden because it contains spoilers. To view it, click here. "Và cố gắng là nghỉ ngơi Đại hội lần đồ vật nhị của đảng cùng sản VN bên trên địa thế căn cứ địa Việt Bắc, trong cuốn nắn Điều lệ đảng, ngơi nghỉ tức thì phần đầu được ghi rõ: đại lý giải thích với tứ tưởng của Đảng là chủ nghĩa Mác Lê Nin với bốn tưởng Mao Trạch Đông. Không một ai nghi hoặc, cùng tất nhiên không người nào phản đối cả. Nó thoải mái và tự nhiên nlỗi ánh nắng, như hơi thlàm việc nên cho cuộc sống thường ngày bé người vậy! Cần nói thiệt rằng gần như tư duy của chủ tịch HCM, của các vị Trường Chinch, Lê Duẩn, Phạm Văn Đồng, Lê Đức Thọ, Võ Ngulặng Giáp... dịp "Và rứa là làm việc Đại hội lần vật dụng nhị của đảng cộng sản VN bên trên địa thế căn cứ địa Việt Bắc, vào cuốn nắn Điều lệ đảng, sinh sống ngay phần đầu được ghi rõ: các đại lý lý luận với bốn tưởng của Đảng là nhà nghĩa Mác Lê Nin với tư tưởng Mao Trạch Đông. Không một ai nghi hoặc, với tất nhiên không ai bội phản đối cả. Nó tự nhiên nhỏng ánh nắng, như tương đối thsinh hoạt bắt buộc mang đến cuộc sống thường ngày nhỏ bạn vậy! Cần nói thật rằng đầy đủ bốn duy của chủ tịch HCM, của các vị Trường Chinc, Lê Duẩn, Phạm Văn Đồng, Lê Đức Tchúng ta, Võ Nguyên Giáp... khi ấy rất nhiều coi tứ tưởng Mao là chủng loại mực, là chân lý. Thế mới biết lúc tiến công rơi mất phiên bản thân bản thân, phiên bản thân dân tộc mình, quyền tư duy tỉnh giấc hãng apple của mình, rất nhiều tín đồ rất nhiều hoàn toàn có thể phạm sai lạc cực lớn vậy! Gần như trên một trang giấy White, chúng ta vẫn đổ lên một lọ mực tầu đen cùng ngộ ngận chính là tia nắng.""Đầy tớ thì đi Vôn-gaBố bé ông nhà ra ga ngóng tàu,Đầy tớ thì ở nhà lầu,Bố bé ông chủ giấy đầu che mưaĐầy tớ tiệc rượu sớm khuya,Bố nhỏ ông nhà rau dưa qua ngày.""Mất mùa là trên thiên taiĐược mùa là từ bỏ khả năng Đảng ta.""Tôi còn ghi nhớ rất rõ ràng, vào 4 buổi sáng năm 1983 trong nhà nghỉ Quảng Bá Thành Phố Hà Nội, xuất hiện ông Hoàng Tùng, ông Đống Ngạc, ông Nguyễn Cận, ông Thép Mới cùng tôi, ông Lê Duẩn đã nhắc lại trên đại thể quy trình hoạt động của ông. Có cha lần ông có hứng, từ bỏ nói về đông đảo góp sức xuất nhan sắc của bản thân mình, với từ bỏ so sánh cùng với ông Sài Gòn, ông nói: "Tôi à, tôi rộng bác Hồ chớ. Này nhé chưng Hồ msống mồm ra là nói nhân, nghĩa, lễ, trí, tín. Đó là gì? Là phong kiến, là lạc hậu rồi. Tôi à, tôi nói: quản lý đàn. Đó là lập ngôi trường người công nhân, tư tưởng công nhân..."Một lần không giống ông kể: "Sau hiệp định Geneve sầu, bác Hồ còn suy nghĩ tới tổng tuyển chọn cử. Đó là gì? Là ảo tưởng! Tôi à, tôi hơn chưng Hồ chớ. Tôi nghĩ ngay lập tức đến bạo lực. Tôi bảo bạn bè chôn súng. Tôi bàn cùng với đồng đội nhằm lực lượng nghỉ ngơi miền Nam không tập kết hết cả đâu nhé..."Lại 1 trong các buổi không giống ông thích thú: "Tôi à, tôi rộng bác bỏ Hồ chớ!Bác sang Liên Xô và Trung Hoa, nghe Stalin và Mao bảo gì là vâng vâng hết! Tôi à, tôi dám ôm đồm lại với Krouchev, tôi dám gượng nhẹ lại với Mao."" ...more