Danh Mục

Xu hướng đồng hồ Việt

Chiếc đồng hồ không chỉ nói về chủ nhân mà về cả những thế hệ người với nhiều không gian và các tầng văn hóa khác nhau.

Có một thời, đồng hồ quả quýt trong áo gilê, mũ phớt trên đầu và ba tong trên tay, một nhóm thông phán người Việt mở miệng ra là pha tiếng Pháp. Nghe bồi nhưng vẫn sang. Có một thời, người ta hỏi giờ thay cho cách chào nhau.

Xu hướng đồng hồ Việt 1

Có một thời, đồng hồ cơ quan chỉ là một cái kẻng chung và các bà, các chị luôn tuẩn thủ nguyên tắc “đến đúng giờ, về đúng giờ, giữa giờ đi chợ”.

Có một thời, nếu trên tay bạn có một chiếc đồng hồ Liên Xô, mặt bạn có quyền vênh hơn một chút, chân bạn có quyền đi khuỳnh hơn một chút….

Rồi cơn lốc đồng hồ điện tử Trung Quốc tràn vào. Giá cứ giảm dần đến mức sinh viên nghèo cũng có thể mua để tặng nhau. Đeo đồng hồ điện tử giá rẻ có cái lợi là không phải nhấm nước bọt lau mặt kính, chẳng phải rón rén cử động nhẹ nhàng, tha hồ hoa tay múa chân mà nói… phét.

Cổ tay thất thế

Bẵng đi một thời gian không để ý đến, tự nhiên có một ngày tôi thấy quanh mình sao mà lắm người không đeo đồng hồ thế? Bạn cứ thử vừa đi đường vừa đếm hay nhìn những người thân mà xem. Rất nhiều người để cổ tay trơn. Sao thế nhỉ?

Điện thoại di động là kẻ thù lớn nhất của đồng hồ. Khi cái alô nào cũng có sẵn chức năng chỉ giờ, báo thức thì như lời của những người theo chủ nghĩa “giảm cân đồ phụ trợ” đeo thêm gần một lạng vô ích nữa làm gì. Vướng tay không cần thiết. Đồng hồ đeo tay cũng lép vế bởi chức năng chỉ giờ đã được gắn vào trong hàng loạt các vật dụng khác; ôtô, máy tính, máy nghe nhạc, cặp da, thậm chí là cả bút viết.

Một lý do hài hước khác là không chỉ các anh, chị trẻ mà còn các bậc cao niên ngày nay khi nói chuyện cũng vung tay vung chân hơn trước. Nếu đeo đồng hồ đắt tiền thì phải giữ gìn. Muốn giữ thì không thể chém tay vào gió, vung vẩy hay vỗ bồm bộp vào người khác. Mà không được thế thì họ sợ lời nói của mình chẳng còn mấy trọng lượng. Thế là họ không thèm đeo đồng hồ.

Hàng hiệu thập thò

Nhưng nói thế không có nghĩa là đồng hồ đeo tay đang trên bờ tuyệt chủng. Cách đây mấy hôm, tôi có nghe lỏm chuyện của một đám nam nữ mà nhìn thì rõ toàn con nhà không giàu cũng phải sang. Họ trẻ trung, phong độ và vô cùng thông thái trong lĩnh vực đồ hiệu. “Hôm qua đi ngắm đồ, thấy mấy cái cartier trong cửa hàng mới mở ở Sofitel Metropole đẹp quên đời!” chỉ vậy thôi đã đủ cho cuộc thảo luận về đồng hồ hiệu mỗi lúc một thêm ầm ỹ. Có anh mê mẩn Candino, nghe tin hãng chính thức nhập hàng về là phải mò ngay đến để ngắm nghía cái thứ trị giá 39 triệu đồng nó có màu vàng ra làm sao….

Mặc đồ hiệu, đi xe đồ hiệu thì cũng phải đeo đồ hiệu. Đấy là nguyên tắc cơ bản để họ và những người thân của họ thể hiện đẳng cấp của mình cho dù chỉ là để đi uống cà phê hay lượn phố cả ngày.

Nhận xét về đồng hồ này

Nhận xét

Thu nhỏ
Tưng bừng khuyến mại